Tập thể cũ Hà Nội: Ký ức đẹp đẽ

25/02/2021

(Chinhphu.vn) - Hà Nội, ký ức về những khu tập thể (hay còn gọi nhà lắp ghép) là 1 câu chuyện sống động và ngập tràn kỷ niệm của tuổi thơ lứa 7x chúng tôi. Ở đó là một bức tranh nhỏ về cuộc sống khó khăn của cả đất nước thời chưa đổi mới. Trong không gian đó, lũ trẻ chúng tôi đã lớn lên cùng với sự vô tư, hạnh phúc; và đó là ký ức không bao giờ lãng quên, và khu tập thể là một phần thân thương của Hà Nội.

Khu tập thể tôi ở là khu Khương Thượng, quận Đống Đa, được xây dựng từ những năm 1970 với các dãy nhà từ 3-5 tầng, là những khối nhà bê tông với phương pháp xây dựng lắp ghép từ các panel bê tông cốt thép đúc sẵn. Đó là xuất phát từ việc nghiên cứu áp dụng theo giải pháp quy hoạch và thiết kế kiến trúc của các nước xã hội chủ nghĩa, đăc biệt là nền kiến trúc rất lớn mạnh của Liên Xô lúc bấy giờ
Ở đó là một bức tranh nhỏ về cuộc sống khó khăn của cả đất nước thời chưa đổi mới. Trong không gian đó, lũ trẻ chúng tôi đã lớn lên cùng với sự vô tư, hạnh phúc; và đó là ký ức không bao giờ lãng quên. Khu tập thể là một phần thân thương của Hà Nội
Điển hình của khu tập thể là cầu thang tay vịn gỗ cũ kỹ có lối dắt xe ở giữa, là nơi lũ trẻ vẫn thường tận dụng để chơi cầu trượt mỗi ngày
Chiếu nghỉ và dãy hành lang được sơn vàng, mà ở đó các hộ gia đình có thể kê vài viên gạch để đặt bếp lò hay vài vật dụng linh tinh, cũ hỏng để dành bán đồng nát
Những căn hộ bé xíu 24 mét vuông với 4 nhân khẩu mà thật ấm áp. Thời đó con gà, thậm chí là lợn cũng được tăng gia trong 24 mét vuông ấm áp đó, tất cả đều là những không gian quá đỗi thân thương với những người lớn lên trong các khu tập thể cũ
Khung cửa với những hoa văn cũ kỹ nằm trên gác 3 của khu tập thể..., cả một miền ký ức xa xôi đầy ắp kỷ niệm ùa về... Tôi vẫn đứng đó vào mỗi buổi chiều nhìn xuống vườn rau của người dân tự trồng xanh mơn mởn- giờ đã là vỉa hè hoặc nhà ở; hồi đó Hà Nội chưa có nhiều nhà cao tầng nên tuổi thơ của những đứa trẻ thời như tôi làm bạn với ô cửa sổ, phóng tầm mắt ra xa với những ước mơ giản dị đến bất ngờ
Sân chơi của khu tập thể, nơi ấy sản sinh ra đủ thứ trò chơi tinh nghịch của chúng tôi. Cứ chiều chiều là lũ trẻ chúng tôi túm tụm goc sân với những trò chơi mà chung tôi tự nghĩ tự sáng tạo, nói cười rôm rả... đến lúc tròi nhá nhem mới chịu về
Tuổi thơ tôi đã từng sống trong những năm 80 thế kỷ trước ở khu tập thể. Giờ mỗi lần đi qua đó tôi vẫn thấy hiện lên màu của những bức tường bê tông xưa, của những bước chân chạy lối hành lang hẹp, của tiếng nước chảy vào bể trong đêm, của tiếng bọn trẻ reo vang trên sân chơi, của mùi bếp dầu, của không khí hầm hập vào những đêm mùa hè nóng mất điện
Qua năm tháng, những KHU TẬP THỂ xuống cấp sẽ đang dần nhường chỗ cho sự phát triển của xã hội. Thế nhưng những hình ảnh này luôn lưu dấu trong những người đã từng ở đây. Chúng tôi yêu nơi này, nơi này là ký ức, là kỷ niệm đẹp của những người ở thế hệ chúng tôi.

Nhật Bắc (thực hiện)